ZEX - Học Viện Trinh Thám Việt Nam Online
Chào mừng bạn đến với diễn đàn ZEX - Học Viện Trinh Thám Việt Nam Online ^_^!!

Bạn đang truy cập diễn đàn của chúng tôi với vai trò là Khách (Guest). Vì thế, quyền hạn của bạn ở diễn đàn có thể bị giới hạn.

Hãy đăng ký để trở thành thành viên của diễn đàn chúng tôi ngay hôm nay để có thể sử dụng được tối đa những chức năng cũng như phát huy được tối đa quyền hạn của bạn ở diễn đàn.

Xin cám ơn ^_^!!

Allan Pinkerton con trai William Pinkerton đối thủ của "Napoleon trong giới siêu trộm"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Allan Pinkerton con trai William Pinkerton đối thủ của "Napoleon trong giới siêu trộm"

Bài gửi by Agent 06 on Sun Jan 22, 2017 11:48 am

Với những thành công, cống hiến trong cuộc đời mình, Allan đã góp phần thay đổi nước Mỹ, trở thành một phần quan trọng không thể thiếu trong lịch sử đất nước này.

Kì I : Mưu Sinh Trên Đất Mỹ

Không có gì ngạc nhiên khi người đàn ông trở thành thám tử tài ba nhất nước Mỹ và là một trong những thám tử nổi danh nhất thế giới được sinh ra trong một gia đình “nhà nòi”. Bố Allan, ông William Pinkerton, cũng là trung úy cảnh sát ở Glasgow (Xcốtlen).


Vợ chồng Allan khi đã về già.

Sinh ngày 25/8/1819, cậu bé Allan ngay từ nhỏ đã khao khát phiêu lưu mạo hiểm – sở thích mà bố mẹ cậu chưa bao giờ bằng lòng. Thông minh và năng động, cậu bé chán cảnh học hành bó buộc mà thường trốn học nhiều ngày đi lang thang săn bắn trong khu rừng phía bắc Glasgow, hay đi câu cá trên sông Clyde.
Trong một cuộc bạo động chính trị nổ ra ở quảng trường thành phố, ông William thiệt mạng khiến cậu bé Allan rơi vào cảnh mồ côi cha. Allan đã bỏ học và đi làm thợ đóng thùng. Cậu luôn tỏ ra là một người thợ thông minh nhất.

Lớn lên, Allan gia nhập một tổ chức cách mạng tên là Chartists, đòi tiếng nói cho những người thuộc tầng lớp dưới trong chính phủ. Tất nhiên, chính quyền Anh không thích tổ chức này và nhanh chóng xác định những thành viên hoạt động tích cực nhất, trong đó có chàng thanh niên 22 tuổi làm nghề đóng thùng Allan Pinkerton.


Một góc Chicago sầm uất trong thế kỷ 19.

Ngày 13/3/1842, Allan kết hôn với một cô gái người Edinburgh tên là Joan Carfae. Kế hoạch tuần trăng mật của họ bị hủy bỏ khi một người bạn của Allan cấp tốc thông báo rằng một nhóm binh lính đang trên đường đến bắt Allan. Hai vợ chồng Allan ngay lập tức lên tàu đi Quebec (Canađa).

Tuy nhiên, khi con tàu gần cập bến ở Halifax thì gặp bão. Toàn bộ hành khách may mắn thoát chết nhưng mất sạch tài sản. Allan và Joan chỉ còn bộ quần áo đang mặc trên người, vài mảnh bạc trong túi áo Allan và chiếc nhẫn cưới trên ngón tay Joan. Vừa ướt, vừa mệt lử, nhưng vừa ngả lưng trên bãi biển thì họ gặp một băng cướp người da đỏ. Chiếc nhẫn của Joan đã bị bọn chúng lấy mất.

Nhóm hành khách bị dạt vào bờ đã được một con tàu cứu. Allan và vợ tìm cách vào Mỹ thay vì Quebec như đã định. Allan quyết định đến thành phố Chicago – một thành phố đang thiếu đủ loại thợ nghề, đặc biệt là thợ đóng thùng vì thời đó, hầu như mọi thứ từ vật dụng, quần áo, thực phẩm đến thuốc men đều được vận chuyển bằng thùng.



Hai vợ chồng dừng tại Detroit (bang Michigan). Họ mua một chiếc xe kéo và ngựa, một ít dụng cụ nấu ăn, thịt khô và hướng về phía Chicago. Dọc đường đi, họ ở trong các nhà kho trên cánh đồng vì không có tiền thuê nhà trọ. Hết thức ăn, họ kiếm tạm những gì có được trên đường. Khi đến Chicago, Allan đã bán xe ngựa để thuê khách sạn.

Chicago đúng như những gì mà Allan từng nghe kể, dù không sạch đẹp nhưng rất sầm uất. Nghe chuyện từ một nhóm người đồng hương Xcốtlen, Allan biết rằng nhà máy bia Lill’s ở trung tâm thành phố đang tuyển thợ đóng thùng. Allan nhanh chóng tìm được việc ở đây và kiếm được những đồng tiền đầu tiên trên đất Mỹ.

Công việc ở nhà máy bia Lill’s giúp vợ chồng Allan có được một cuộc sống ổn định mà họ trông chờ, đủ tiền sống tươm tất và còn để dành được chút ít. Nhưng chẳng bao lâu, trí óc năng động của Allan khiến anh không muốn dừng lại. Anh muốn có một xưởng của riêng mình.

Allan nghe nói rằng thị trấn nhỏ Dundee, cách Chicago gần 50 km, có đông người Xcốtlen sinh sống nhưng không hề có xưởng đóng thùng. Người dân Dundee phàn nàn vì phải bỏ nhiều tiền mua thùng từ các khu vực khác. Nhìn thấy cơ hội độc quyền ngành đóng thùng cho toàn bộ khu vực này, Allan nhanh chóng nghỉ việc và mở một xưởng nhỏ trên bờ sông Fox, một trong những con đường vận chuyển dẫn tới Chicago.

Công việc kinh doanh phát đạt nhanh chóng. Từ một xưởng nhỏ, Allan đã mở rộng thành nhà máy đóng thùng chỉ trong thời gian ngắn. Anh có 10 thợ làm thuê. Nhu cầu thùng lớn hơn những gì mà Allan dự báo nhưng anh có thể đáp ứng được. Thế là, người dân trong vùng ai cũng biết đến Allan – một thanh niên trung thực chuyên cung cấp những sản phẩm hàng đầu với giá rẻ hơn rất nhiều so với các xưởng ở Chicago. Hơn nữa, anh không bao giờ đòi họ trả tiền trong những thời điểm vụ mùa khó khăn. Allan còn dùng phương thức hàng đổi hàng để tiết kiệm thời gian mua bán đồ dùng cho hai vợ chồng.

Năm 1846, Allan đã có cậu con trai đầu lòng được đặt theo tên bố anh, William. Sau đó, họ lại có một cặp song sinh tên là Robert và Joan.

Muốn giữ giá thành sản phẩm ở mức thấp nhất, Allan nghĩ ra cách để giảm giá mà không giảm chất lượng. Anh nhận thấy không nhất thiết phải mua gỗ để làm đai thùng mà có thể tự kiếm lấy. Nghĩ là làm. Allan rời xưởng và chèo thuyền ra một hòn đảo ở giữa sông đốn gỗ. Anh không biết rằng ngày này về sau sẽ thay đổi cuộc đời anh mãi mãi.



Khi trở về, Allan thông báo với Cảnh sát trưởng Yates về phát hiện của mình. Allan biết rằng cảnh sát trong vùng không thể tìm ra dấu vết của một nhóm làm tiền giả lưu động. Lượng tiền giả có thể được sản xuất ở một nơi nào đó nhưng ông Yates tin rằng bọn chúng giấu tiền giả ở quanh Dundee. Cảnh sát đã nghi ngờ một vài kẻ nhưng họ không thể tìm thấy tiền giả trên người chúng cũng như tại nơi ở nên không thể phát lệnh bắt giam.

Sau khi nghe Allan nói rằng hòn đảo có thể là một nơi lý tưởng để giấu tiền, ông Yates nhận thấy cảnh sát đã bỏ sót khu vực này. Trong gần một tuần, Allan và Yates lặng lẽ chèo thuyền lên đảo nấp trong những bụi cây, rình chờ bọn làm tiền giả xuất hiện. Họ không phải đợi lâu. Vào đêm thứ 5, họ nhìn thấy khoảng 10 tên rọi đèn pin đi ra từ phía trong đảo. Ngay lập tức, Cảnh sát trưởng Yates và Allan nhảy ra từ nơi ẩn nấp và chĩa súng vào bọn chúng. Họ đã bắt gọn bọn làm tiền giả.


Allan năm 1862 tại bang Maryland.

Hội đồng thị trấn Dundee rất ấn tượng với hành động và lòng dũng cảm của Allan khi đối mặt với hiểm nguy và đã đề nghị anh giúp họ vạch trần tên cầm đầu của đường dây làm tiền giả này. Họ nghi ngờ kẻ đó chính là một người có hành tung bí ẩn thường lui tới nhà một người trong vùng tên là Crane. Do người đàn ông này vừa đến Dundee nên họ nhờ Allan bí mật theo dõi ông ta và nếu có thể, mua một ít tiền giả để làm bằng chứng.

Lúc bấy giờ, Allan vẫn không biết mình có khả năng điều tra hay không nên anh do dự. Sau cùng, anh cũng đồng ý. Hội đồng thị trấn đưa cho Allan 125 USD để mua tiền giả, một khoản tiền lớn vào thời điểm đó.

Allan quyết định tiếp cận đối tượng khi ông ta vào quán rượu. Qua trò chuyện, Allan biết rằng người đàn ông là John Craig đến từ Vermont. Sau một chầu rượu, Allan kéo người đàn ông ra một góc và nói: “Ông Crane đang gặp vận rủi. Ông ta quá tuổi cho việc này rồi. Người của ông ta đã bị bắt hết. Tôi sẽ tiếp quản công việc đó”.

Thoạt đầu, Craig không tin Allan nhưng những lời nói như đinh đóng cột cộng với khoản tiền 125 USD đã làm ông ta đồng ý. Ông ta hẹn Allan đến khách sạn Sauganash ở Chicago vào trưa thứ 5 tuần tiếp sau đó để mua bán tiền giả.

Biết chuyện Allan đưa hết cho Craig khoản tiền 125 USD, các thành viên hội đồng Dundee rất tức giận. Nhưng họ đã xuôi khi nghe Allan giải thích: "Vì chúng ta đã lật mặt được ông Crane là kẻ buôn bán tiền giả ở Dundee, vậy tại sao ta không cùng lúc tìm ra hang ổ của bọn làm tiền giả ở vùng trung tây. Khi ông Craig bị bắt, tôi đảm bảo rằng đồng bọn của hắn ở Chicago sẽ theo dõi và tìm cách chạy tới nơi an toàn”.

Cùng với chính quyền Chicago, Allan đã lên kế hoạch bắt Craig. Trong khi hai cảnh sát mặc thường phục theo dõi từ bên ngoài, Allan bước vào quán rượu trong khách sạn Sauganash và ngồi xuống tại bàn Craig đang chờ sẵn. Khi họ thỏa thuận xong hợp đồng mua bán, cảnh sát ập vào bắt quả tang Craig. Allan nhận thấy nhiều khách có thể là đồng phạm của Craig trong quán rượu với nét mặt lộ rõ vẻ sợ hãi. Đúng như Allan dự đoán, sau khi Craig bị bắt, bọn làm tiền giả im hơi lặng tiếng ở trung tây trong một thời gian tương đối dài.

Cảnh sát trưởng hạt Cook ở Chicago rất ấn tượng với người thợ đóng thùng nhanh trí - người dường như đang làm sai nghề. Ông đã đề nghị Allan làm một nhà điều tra cấp dưới của mình. Hãnh diện vì những gì mình đã làm được, Allan đồng ý.

Cùng với gia đình, Allan lại dọn về Chicago. Anh không làm nghề đóng thùng nữa mà bảo vệ pháp luật của nước Mỹ. Với nghề mới của mình, Allan sẽ trở thành người bắt giữ được nhiều tội phạm hơn bất kỳ một cảnh sát có kinh nghiệm nào ở Chicago.



Quay lại Chicago sau vài năm, Allan Pinkerton nhận ra rằng thành phố này đã thay đổi đáng kể. Cùng với sự phát triển nhanh chóng, số lượng tội phạm cũng tăng rất nhanh. Chicago là điểm đến của nhiều kẻ có tham vọng làm giàu nhanh chóng và bằng mọi cách. Đi trên đường phố Chicago vào bất kỳ giờ nào trong ngày, người ta dễ dàng bị móc túi, cửa hàng bị đột nhập, ngựa bị ăn cắp...

Trong khi đó, cuối những năm 1840, Chicago chỉ có chưa đầy 10 cảnh sát để bảo vệ một dân số lên tới 30.000 người. Số cảnh sát ít ỏi này lại tránh những khu vực nhiều tội phạm nhất, tránh những kẻ tội phạm nguy hiểm nhất và vì thế hầu như không có sự đảm bảo cho an toàn của người dân.

Với vai trò là một cảnh sát điều tra, Allan làm việc một cách quyết liệt, ngay thẳng, chính trực, không bao giờ nhận hối lộ. Có Allan, Chicago có một cảnh sát thực thụ.

Allan nhanh chóng trở thành một thám tử đứng đầu thành phố Chicago. Ở vị trí mới, anh càng thành công hơn. Không gì có thể bẻ cong tính chính trực của Allan, anh có khả năng phi thường trong cách đọc suy nghĩ của người khác, anh có thể lừa bọn tội phạm nhanh chóng thú tội trước khi bọn chúng kịp nhận ra, anh có thể nhận ra kẻ khả nghi trên đường phố đông đúc. Nhưng trên hết, đó là lòng dũng cảm. Allan không sợ ai cả.


Các thám tử trong công ty của Allan tại Virginia năm 1862.

Anh yêu công việc và cống hiến hết mình cho công việc. Nhưng có một thực tế rằng đồng lương ít ỏi của cảnh sát không đủ để nuôi gia đình. Anh có hai con đường để lựa chọn: một là trở lại nghề đóng thùng, hai là mở công ty điều tra của riêng mình. Lúc bấy giờ, thám tử tư chưa từng xuất hiện ở Chicago và chỉ có một vài người trên cả nước Mỹ. Trước khi quyết định thành lập công ty thám tử, anh đã tìm kiếm một số khách hàng tiềm năng mà anh quen biết. Nhiều khách hàng là những công ty đường sắt ở trung tây, trong đó có công ty đường sắt trung ương Rock Island và Illinois – một công ty mà anh từng điều tra thành công nhiều vụ trộm hàng. Chủ tịch công ty, ông George B. McClellan, và luật sư của công ty, Abraham Lincoln, rất kính trọng Allan. Cả ba người thường hay ăn tối cùng nhau.

Với sự ủng hộ của các khách hàng như vậy, Allan nghỉ việc ở sở cảnh sát thành phố, treo biển công ty thám tử tại số 151 đại lộ Fifth ở trung tâm Chicago: Công ty thám tử quốc gia Pinkerton. Tôn chỉ làm việc của công ty được Allan vạch rõ: không nhận hối lộ, không thỏa hiệp với tội phạm, không nhận tiền thưởng... Allan cũng không ngần ngại “khoe” những thành tích đáng nể của mình trong các mẩu quảng cáo trên báo và cam kết hết mình theo đuổi tội phạm khi được thuê. Đó không phải là những lời quảng cáo suông, bằng chứng là những người dùng dịch vụ thám tử của Allan đều cảm thấy rất hài lòng.


Logo công ty thám tử tư của Allan

Allan cũng nhanh chóng tạo cho công ty một biểu tượng với hình vẽ một con mắt để truyền tải thông điệp về công ty. Khẩu hiệu của công ty Allan là “We Never Sleep” (Chúng tôi không bao giờ ngủ). Từ đây, một huyền thoại thám tử đã ra đời.

Allan chọn thám tử rất cẩn thận. Đó phải là người không nghiện rượu, không hút thuốc, không cờ bạc, không nói tiếng lóng. Hai trong số thám tử đặc biệt mà Allan tuyển chọn là Timothy Webster và Kate Warne, trong đó Kate Warne là nữ thám tử đầu tiên của nước Mỹ. Với hai người này, Allan chưa bao giờ phải hối hận vì đã lựa chọn họ. Khi lựa chọn nữ thám tử, Allan đã chứng tỏ tầm nhìn xa của mình vì lúc đó ý tưởng về một nữ thám tử bị dư luận nhạo báng. Mãi đến năm 1891, phụ nữ mới được gia nhập các cơ quan cảnh sát, tức là gần 40 năm sau khi Allan có nữ thám tử đầu tiên.

Sau khi có đủ thám tử, Allan dành nhiều thời gian quản trị công ty của mình, đảm bảo rằng các thám tử được trang bị đầy đủ những vũ khí, công nghệ mới nhất và được huấn luyện kỹ càng.

Trong những năm đầu hoạt động, phần lớn các vụ mà công ty của Allan tiếp nhận chỉ trong phạm vi bang Illinois. Nhưng danh tiếng bay xa, Allan đã được nhiều khách hàng từ nhiều bang thuê để theo dõi tội phạm. Một trong số đó là công ty chuyển phát nhanh Adams Express. Mùa thu năm 1858, số tiền 50.000 USD (một khoản tiền khổng lồ thời đó) của công ty này được đóng trong các thùng hàng và chuyển bằng đường sắt đã biến mất một cách bí hiểm. Lãnh đạo công ty không thể tìm ra thủ phạm. Nhờ Allan và cộng sự, họ đã tìm ra thủ phạm (tay thư ký của công ty), tống y vào nhà đá 10 năm và thu lại được 39.515 USD còn lại.

Khỏi phải nói công ty Adams Express phấn khởi như thế nào. Câu chuyện phá án tại Adams Express của Allan và công ty của anh trở thành tâm điểm của báo chí trên toàn nước Mỹ. Cái tên Allan giờ nổi như cồn. Người dân Mỹ hàng ngày đều chăm chú theo dõi tin tức về những kỳ tích phá án của Allan – người anh hùng mới nhất của nước Mỹ. Thông tin về Allan nóng đến mức người ta quên bẵng tin tức về ứng cử viên tổng thống thứ 16 của nước Mỹ, Abraham Lincoln – viên luật sư từng ăn tối nhiều lần cùng Allan.




Nguồn: Wikipedia và nhiều chỗ khác.  Cool
avatar
Agent 06
Thành Viên
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 144
Ngày tham gia : 02/01/2017
Giới tính : Nam Tuổi : 14
Chòm sao : Pisces Con giáp : Goat

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết